THÔNG TIN CÁ NHÂN


Tôi : Võ Nhật Trường
Sinh ngày: 01/05/1982
Quê quán: Tam Quan Bắc -Hoài Nhơn –Bình Định
Chuyên môn: Tin học
Sở thích: Học tập, vui chơi và giao lưu cùng bạn bè !
Email liên hệ:
Sunrise.tqb@gmail.com
Sunrise.tqb@hotmail.com
Sunrise1582@yahoo.com.vn
Số TK Aribank: 4307215007539
Điện thoại: 0985297377
Điện thoại: 01666897129
Điện thoại: 0965661247
Số CMT:211725206

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Bieu_dien_hay_03.flv Cong_nghe_hay_04.flv Cong_nghe_hay_03.flv Cong_nghe_hay_02.flv Cong_nghe_hay_01.flv Bieu_dien_hay_02.flv Bieu_dien_hay_01.flv Nau_an_02.flv Nau_an_01.flv Ntc2018_0141.JPG Nhung_sang_che_tuyet_voi_03.flv Gia_dinh_hai_nao.flv U23VN_vao_chung_ket_AFC_2018.flv Song_dep_23.flv Song_dep_22.flv Song_dep_21.flv Song_dep_20.flv Song_dep_19.flv Song_dep_18.flv

Cảnh đẹp Việt Nam

Cảm xúc






Sắp xếp dữ liệu

Điều tra ý kiến

Đánh giá của bạn về trang này?
Tốt
Khá
Trung bình
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Liên hệ

    • (Võ Nhật Trường)

    Home



    Gốc > Cuộc sống > Câu chuyện cuộc sống >

    Câu chuyện 02

    ANH SẼ BẾ EM

    Hôm đó, lúc tôi về đến nhà

    vợ tôi cũng vừa dọn cơm ra,

    tôi cầm lấy tay nàng và nói,

    "Anh có một chuyện này muốn hỏi..."

    Nàng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm.

    Lần nữa ánh mắt đượm nét buồn.

    Đột nhiên tôi thấy khó mở miệng,

    nhưng tôi đã để nàng biết chuyện.

    Ý tôi muốn sẽ ly dị nàng.

    Tôi tiến hành công việc nhẹ nhàng.

    Điều tôi nói nàng không khó chịu,

    thay vào đó, nàng chỉ muốn hiểu,

    lý do tại sao có chuyện nầy.

    Tôi tránh trả lời câu hỏi ngay.

    Điều này làm cho nàng giận dữ.

    Nàng vứt xuống bàn ngay đôi đũa

    hét lên, "Anh không phải đàn ông!"

    Đêm đó, chúng tôi im lặng luôn

    không nói với nhau lời nào nữa.

    Nàng đang khóc nhiều vì đau khổ.

    Tôi biết nàng muốn biết rõ hơn

    điều xảy ra trong cuộc hôn nhân.

    Nhưng câu trả lời tôi khó thỏa;

    lòng tôi không dành cho nàng nữa

    mà đã chuyển qua nàng Jane rồi.

    Tôi chỉ còn thương hại nàng thôi!

    Với chút ít cảm thức tội lỗi,

    tôi thảo tờ đơn ly dị vội,

    rằng nàng có thể giữ căn nhà,

    chiếc xe hơi và một phần ba

    cổ phần công ty tôi hiện có.

    Nàng liếc xem rồi xé vụn nó.

    Người đã sống với tôi mười năm

    giờ thành người lạ lẫm, xa xăm.

    Tôi tiếc thời gian nàng gắn bó,

    cuộc đời hiến trao coi như bỏ

    nhưng tôi không thể thay đổi rồi

    những gì tôi đã trót mở lời

    với nàng Jane rất yêu dấu đó.

    Cuối cùng nàng khóc như trẻ nhỏ,

    điều này tôi biết sẽ xảy ra.

    Với tôi, nước mắt người đàn bà

    là cách làm nỗi đau nhẹ bớt.

    Ý tưởng ly dị đeo bám suốt

    dằn vặt tâm trí tôi nhiều tuần

    bây giờ đã chắc và rõ hơn.

    Hôm sau, tôi về nhà rất muộn

    thấy nàng trên bàn đang cúi xuống

    viết điều gì tôi chẳng để tâm.

    Bữa cơm tối tôi cũng bỏ luôn,

    và đi một mạch lên căn gác,

    tôi ngủ lăn vì người phờ phạc

    sau một ngày sôi động cùng Jane.

    Tôi tỉnh giấcvào lúc giữa đêm

    nhìn thấy nàng vẫn còn ngồi viết.

    Mặc nàng viết tôi không cần biết

    tôi trở mình và lại ngủ lăn.

    Sáng ra nàng đưa điều kiện rằng:

    nàng không nhận gì từ tôi cả,

    chỉ một tháng trước khi tan rã

    có một điều tôi gắng chú tâm.

    Nàng đòi chúng tôi sống bình thường

    một tháng bằng mọi cách có thể.

    Hiểu lý do nàng đưa cũng dễ;

    con trai chúng tôi đang kỳ thi;

    nàng không muốn con biết điều gì

    có thể làm con bị khựng lại.

    Điều này tôi đồng ý thoải mái.

    Nhưng nàng còn đòi hỏi nhiều hơn,

    nàng đòi tôi nhớ buổi tân hôn

    tôi đã bế nàng vào phòng cưới.

    Nàng đòi tôi chỉ một tháng cuối

    mỗi sáng phải bế nàng đi ra

    từ phòng ngủ đến trước cửa nhà.

    Tôi thầm nghĩ nàng điên rồi chắc.

    Tôi bằng lòng, không cần thắc mắc

    một tháng chịu đựng cũng qua thôi.

    Kể Jane nghe điều kiện vợ tôi.

    Cô cười to và nghĩ vô lý.

    Jane nói với thái độ khinh bỉ,

    mưu kế gì rồi cũng đành thôi

    phải chịu ly dị là chắc rồi.

    Chúng tôi không đụng chạm thân xác

    từ hôm chuyện ly dị đã chắc.

    Nên khi lại bế nàng ngày đầu

    cả hai đều vụng về làm sao.

    Con trai phía sau nhìn cảnh đó

    vỗ tay và vui mừng thấy rõ,

    "Ba bế Mẹ trong tay thích ghê!"

    Lời con trai làm tôi tái tê.

    Từ phòng ngủ bước ra phòng khách

    rồi đến cửa ngoài chỉ mười mét

    tôi bế nàng trên cánh tay tôi.

    Nàng nhắm mắt chỉ nói khẽ thôi

    đừng nói cho con trai hay biết

    chuyện chúng mình rồi đây ly biệt.

    Tôi gật đầu lòng chẳng mấy vui.

    Tôi đặt nàng xuống cửa xong rồi,

    nàng đón xe bus đi làm việc,

    tôi lái xe một mình đi tiếp.

    Hôm sau, chúng tôi thấy dễ hơn

    nàng đặt vào cổ tôi vòng ôm.

    Mùi nước hoa thoảng vương trên áo.

    Tôi nhận ra đã từng một dạo

    người đàn bà mình chẳng để tâm.

    Tôi nhận ra nàng đã già hơn

    không còn trẻ như ngày xưa ấy.

    Vài nếp nhăn trên mặt dễ thấy

    tóc bạc nàng mấy sợi đó đây.

    Cuộc hôn nhân khiến nàng thế nầy,

    tôi ngạc nhiên những gì mình đã.

    Ngày thứ tư, cảm giác mới lạ,

    bế nàng lên tôi thấy lần này,

    sự thân mật trở lại đâu đây.

    Trong tay tôi, đây người phụ nữ

    đã mười năm cho tôi mọi thứ.

    Ngày thứ năm và những ngày sau

    cảm giác thân mật lại lớn mau.

    Tôi không kể cho Jane điều ấy.

    Chuyện bế nàng dễ ra trông thấy

    Có lẽ do luyện tập mỗi ngày

    tôi trở nên khỏe chắc đôi tay.

    Một sáng nàng chọn đồ để mặc

    nhưng bộ nào giờ cũng rộng hoác.

    Nàng thở dài một tiếng sau khi,

    tôi nhận thấy nàng đã gầy đi,

    đó lý do bế nàng thấy nhẹ.

    Đột nhiên, lòng tôi đau như xé...

    Nàng đã mang biết mấy nỗi đau.

    Theo phản xạ, tôi đưa tay lau

    chạm vào mái tóc nàng rất nhẹ.

    Con trai tôi đến bên nhắc khẽ,

    "Đã tới giờ bế Mẹ rồi Ba!"

    Với con, nhìn thấy cảnh người cha

    bế mẹ mình là rất quan trọng

    nó trở thành một phần cuộc sống.

    Vợ tôi ra dấu con lại gần

    ôm ghì con một cái thiết thân.

    Tôi quay mặt nhìn đi nơi khác

    bởi sợ mình tâm hồn lung lạc

    sẽ đổi ý vào phút cuối chăng.

    Rồi tôi giang tay bế lấy nàng

    chậm rãi bước đi từ phòng ngủ

    ngang phòng khách rồi ra tới cửa.

    Cánh tay nàng quàng lấy cổ tôi

    dịu dàng tự nhiên quá đi thôi.

    Tôi ghì nàng vào lòng thật chặt

    như ngày đầu tình yêu mới gặp.

    Nhưng cái thân mình nàng nhẹ tênh

    làm tôi buồn một nỗi mông mênh.

    Ngày cuối cùng hạn kỳ một tháng

    bế nàng đi chân tôi thấy nặng.

    Con trai chúng tôi đã đến trường.

    Tôi ôm ghì lấy nàng chặt hơn

    nói với nàng những lời mình nghĩ

    "Lâu lắm anh đã không để ý

    đời chúng mình thiếu sự thiết thân."

    Tôi lái xe đến sở cũng gần...

    ra khỏi xe không cần khóa cửa.

    Phải nhanh thôi vì tôi những sợ

    phút chần chờ có thể thay lòng...

    Tôi bước lên và gõ cửa phòng.

    Jane mở cửa ra và tôi nói,

    "Jane ạ, anh thật lòng xin lỗi,

    anh sẽ không ly dị nữa đâu."

    Nàng ngạc nhiên, đưa tay sờ đầu,

    "Anh đang sốt lên cơn có phải?"

    Tôi gạt tay nàng ra nhắc lại,

    "Anh sẽ không ly dị nữa đâu.

    Cuộc hôn nhân của anh đã lâu

    anh và vợ anh không hiểu đúng

    những cái nhỏ thường trong cuộc sống;

    không phải chúng tôi hết yêu nhau.

    Giờ thì anh đã hiểu tại sao.

    khi anh bế vợ anh ngày cưới

    anh nghĩ không gì chia cắt nổi

    cho đến khi vĩnh biệt cõi đời."

    Jane tỉnh ra hiểu chuyện gì rồi,

    nàng tát tôi cú tát trời giáng.

    đóng sầm cửa và ngồi lẳng lặng

    ôm lấy mặt rồi khóc một mình.

    Tôi bước xuống thang gác thật nhanh

    và lên xe rời ngay chỗ ấy.

    Ghé cửa hàng hoa không xa mấy,

    tôi mua bó hoa cho vợ mình.

    Cô bán hàng hỏi viết gì lên.

    Tôi mỉm cười và viết tờ giấy,

    "Anh bế em mỗi mai thức dậy

    cho đến khi cái chết chia lìa."

    Chiều hôm đó tôi đã trở về,

    bó hoa trên tay, tôi hớn hở,

    chạy ngay lên lầu đến gặp vợ,

    nàng nằm đó - đã chết lúc nào.

    Vợ tôi bị ung thư đã lâu

    tôi theo nàng Jane bận bịu lắm

    nên ngay để ý tôi cũng chẳng.

    Vợ tôi biết không sống được lâu

    và nàng muốn cứu tôi cách nào

    khỏi gặp những phản ứng tiêu cực

    nếu con trai chúng tôi biết được

    cha mẹ chúng sẽ ly dị nhau.

    Cuối cùng thì cám ơn Trời cao,

    trong mắt con trai tôi còn đó

    tôi là người chồng yêu thương vợ.

    Sưu tầm


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 23:39 21/04/2018
    Số lượt xem: 4
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Luyện thiết kế Web


    I LOVE YOU

    Thiết kế
    Chủ đề web
    Email của bạn
    *Nội dung*
    Đường dẫn Tựa đề
    Thêm vào



    Đây là đoạn mã nguồn trang web của bạn. Hãy tìm một Domain+Host để đưa nó lên mạng



    BẠN CHỈ CẦN COPPY MỘT ĐOẠN CODE DÁN VÀO VÀ ẤN VÀO LÀM XONG VÀ ẤN VÀO XEM THỬ LÀ CÓ KẾT QUẢ NGAY