VÕ NHẬT TRƯỜNG


Tôi : Võ Nhật Trường
Sinh ngày: 01/05/1982
Quê quán: Tam Quan Bắc -Hoài Nhơn –Bình Định
Chuyên môn: Tin học
Sở thích: Học tập, vui chơi và giao lưu cùng bạn bè !
Email liên hệ:
Sunrise.tqb@gmail.com
Sunrise.tqb@hotmail.com
Sunrise1582@yahoo.com.vn
Số TK Aribank: 4307215007539
Điện thoại: 0985297377
Điện thoại: 01666897129
Điện thoại: 0965661247
Số CMT:211725206

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Bieu_dien_hay_03.flv Cong_nghe_hay_04.flv Cong_nghe_hay_03.flv Cong_nghe_hay_02.flv Cong_nghe_hay_01.flv Bieu_dien_hay_02.flv Bieu_dien_hay_01.flv Nau_an_02.flv Nau_an_01.flv Ntc2018_0141.JPG Nhung_sang_che_tuyet_voi_03.flv Gia_dinh_hai_nao.flv U23VN_vao_chung_ket_AFC_2018.flv Song_dep_23.flv Song_dep_22.flv Song_dep_21.flv Song_dep_20.flv Song_dep_19.flv Song_dep_18.flv

Cảnh đẹp Việt Nam

Cảm xúc






Sắp xếp dữ liệu

Điều tra ý kiến

Đánh giá của bạn về trang này?
Tốt
Khá
Trung bình
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Võ Nhật Trường


    >

    Gốc > Văn_thơ > Thơ >

    Những bài thơ đặc sắc 32

    Chiếc Lá Cuối Cùng

    Đêm thầm thỉ gió theo về muôn hướng

    Qua song trăng chấp chới một đường bay

    Chưa hẹn hò bến nhớ sẽ đan tay

    Mà chốn cũ đã vương đầy bóng vỡ

    Trời tim tím bởi nỗi lòng đang ngỏ

    Sao ngu ngơ do ý tại hôn hoàng

    Vội mà chi dốc lạnh dấu mùa sang

    Sáng vùng thẫm nhỡ nhàng rơi viễn xứ.

    Một miền trắng, trắng giòng trôi lữ thứ

    Đàn so dây, cung nhớ quệnh hồ xưa

    Chim lạ bầy lạc lỏng giữa đêm mưa

    Cánh rủ xuống trầm ưu miền gió trắng

    Nhỏ từng giọt yêu thương đêm thinh lặng

    Chở muộn phiền sâu lắng một cung thương

    Mùa hanh hao mắt đỏ gọi miên trường

    Sang bến lạnh gió nương giòng lá đổ.

    Chiều quay quắt dọc ngang từng con phố

    Vào mê cung xao xác gót dẫm buồn

    Thu rải màu tím nhớ dưới ngàn muôn

    Tiễn hạ trắng ru hồn neo phiến lá

    Em quay mặt, rung rung bờ vai, lạ

    Sầu hoen mi dư ảnh suối tóc huyền

    Lạnh ngập tràn co thắt sợi tơ duyên

    Giá băng vỡ lệch thuyền đêm úp mặt.

    Lá run rẩy phùn mưa về lất phất

    Trên cheo leo mặn muối nhớ gừng cay

    Cành hư vô nụ ngọt có giăng đầy?

    Từng phiến mỏng lung linh vờn nắng ấm?

    Chiếc trâm gãy cắt ngang màu vôi trắng

    Cuốn thơ xưa vò nát một giàn xanh

    Bay giữa vời là màu áo thiên thanh

    Xa miên viễn là nửa vành trăng khuyết.

    Đêm tha thẩn hồ như đêm tận tuyệt

    Chia trời xanh, mây trắng - bến bờ đau

    Ly rượu nằm hoang hóa với ngàn lau

    Buồn rũ rượi, ôi chao! buồn chi lạ!

    Gì sẽ đến cuối mùa rơi nắng hạ

    Sao lưa thưa chớp đỏ mắt ưu phiền

    Chẳng còn ngân, đâu giòng chảy bình yên

    Nói cũng rứa! chỉ thêm triền giông gió.

    Chỉ thắt nút buộc từng bong bóng vỡ

    Nghe lịm tràn giòng chảy nhớ nhau thêm

    Em rồi xa một thuở giấc ru êm

    Nói chi nữa cho mềm môi giọt mặn

    Nhỏ từng giọt bến đời loang sông vắng

    Trở miền đau, gót nặng những mùa hoa

    Về sông xưa bông lý có phai nhòa

    Thôi xanh nhớ, bóng ngà băng trướng rủ.

    Ngày xưa ấy mộng về qua tích cũ

    Buồn liêu xiêu tâm thế rớt ngang thung

    Tênh nắng về sóng biển cứ trập trùng

    Cũng là rứa chiều nao cơn mộng mị

    Đưa tống biệt phơi giòng xanh dung dị

    Chiều thu nghiêng lá đổ lạnh đường đi

    Vào sông trăng khóc tiễn gió phân ly

    Tối thệ ước rèm mi buồn khô khốc.

    Mím chi nhẹ dối lòng, đau, ai khóc!

    Môi run run lệ ngậm chảy vào trong

    Cười vu vơ che dấu mạch ngược giòng

    Mà như thể ngàn kim về tâm thất

    Nhớ từng buổi mắt chong đèn xa khuất

    Thương trăm năm tay lạnh chốn đông rơi

    Khôn(g) còn ai vẽ lá giữ yên đời

    Nguôi ngoai chẳng, mặc lòng xuôi biển cạn.

    Mộng về dưới bóng hoàng lan

    Một đêm trăng ngọt hương tràn môi xinh

    Xuân sang thắm lối ân tình

    Em duyên như nụ hoa quỳnh, trao nhau

    Thì thầm tiếng nhớ ngàn sau

    Ngày xuân nắng tỏa muôn màu hồng tươi

    Đó đây kết mọng nụ cười

    Thương anh em sẽ trọn đời thương anh

    Thuyền về bông lý thêm xanh

    Một đêm cạn chén, giấc lành thêm ngoan

    Trăng thanh ghé bến địa đàng

    Xây hồ bán nguyệt tặng nàng trăm năm

    Mộng vàng về dưới sông ngân

    Đậu hoa bất tử hóa thân chúng mình

    Bến mơ rực ánh trung trinh

    Sông xanh chất ngất hương tình, trao nhau.

    Mộng tràn gối điệp dài lâu

    Ngập đêm ân ái thắm màu cỏ non

    Trăng về ngự đỉnh vu sơn

    Sao như mắt ngọc dỗi hờn đêm thanh

    Sao như viên mãn tình anh

    Đầy trời nhân chứng duyên thành lứa đôi

    Từng đêm hạnh phúc rạng ngời

    Chiếc vòng giao ước trọn đời lưu ly

    Lấp sông, sông chẳng tà huy

    Lánh xa ô trược, hợp quy bến lành

    Rồi mai dẫu chẳng còn xanh

    Một chiều trở gót, đất lành gọi tên

    Xuân tàn gọi gió đông lên

    Thơ trinh ta vẫn về bên cõi người

    Cho lòng thanh tịnh ra khơi

    Mình về (với) dĩ vãng thảnh thơi giấc tình.

    Xa thăm thẳm mộng về khơi nỗi nhớ

    Xa nhau chi gió lạ réo hiên buồn

    Chưa sang mùa dốc lạnh trắng hoàng hôn

    Mà thương nhớ đã giăng trời mây tím

    Lòng đau đớn cõi đời như tắt lịm

    Nghe trăm năm rơi rớt phím tơ đồng

    Quạnh cô đêm băng kén vỡ mùa đông

    Vắng sao nhớ loang giòng trăng yên nghỉ

    Đường tiễn biệt còn chi mô Hoàng thị

    Thênh thang buồn áo trắng dậy phong ba

    Gió vô tâm cuồn cuộn thốc miền hoa

    Lộng trăng huyễn xanh xao mùa cúc vỡ

    Một mình bước trầm ưu nghe lá đổ

    Ta trở về thôi nhớ để thôi quên

    Rượu tràn môi hoàn ngập khúc không tên

    Cạn ly đắng em trao miền hoang phế

    Uống sương bạc hóa đêm giòng thác lệ

    Say lòng đau vò xé nét u tình

    Còn chi mô lưu luyến giấc trung trinh

    Giá băng đẩy thuyền tình trôi viễn xứ

    Lá về cội kết cuộc tình lữ thứ

    Trên non cao lấp lánh mộng phù vân

    Cành mai xưa nụ ẩn lối sương giăng

    Một chén tiễn, gọi trăm mùa ly biệt

    Chiếc vòng hẹn, nhỡ vòng quay, hư huyễn

    Cuối thời gian gãy cánh mộng uyên ương

    Bay về nơi vô định những miên trường

    Xa thăm thẳm giòng vương giòng thăm thẳm....

    Sưu tầm.

     ntst20180247_500

    Sông Hậu quê tôi

    Nếu ai hỏi , đâu vùng kỷ niệm

    Xin đáp lời : Sông Hậu quê tôi

    Cách đây chừng một khoảng đời

    Nhưng lòng như chửa đã rời một giây

    Quê tôi đó, sông dài uốn khúc

    Sáo dặt dìu từng lúc nhặt khoan

    Êm êm khói nhạt chiều hoang

    Quyện mùi rơm rạ ngổn ngang nỗi sầu

    Vùng kỷ niệm trâu buồn gặm cỏ

    Cởi trâu đồng hát nhỏ ca dao

    Ai ơi một giọt máu đào

    Còn hơn nước lã một ao không bằng

    Vùng kỷ niệm ,dịu dàng mẹ hát

    Tiếng ru hiền át sóng trùng dương

    À ơi , lớn giữ biên cương

    Giang sơn gấm vóc phải thương hết lòng

    Vùng kỷ niệm, gió hong sân nắng

    Áo ai bay .lượn trắng góc trường

    Phượng đùa rơi cánh ướp hương

    Cài lên mái tóc học đường ngây thơ

    Vùng kỷ niệm ,hạ chờ thu tới

    Những bàn tay hụt với xa nhau

    Làm trai chí cả hàng đầu

    Mong đền nợ nước ,quê hương thanh bình

    Vùng kỷ niệm, đậm đà yêu dấu

    Có mùa Xuân dẫu có điêu tàn

    Vẫn thương dù có lầm than

    Nghẹn ngào nhung nhớ hai hàng lệ rơi....

    Sưu tầm.

     vntst20183674_500

    TIM TÍM..!!

    Ai vẽ vầng Trăng Tim Tím

    Cho đêm sâu đến vô cùng

    Ai thả vầng Trăng trong nước

    Bên cành Xoan tím ngày Đông

    Gió đưa vầng Trăng vào mộng

    Ru đêm sâu lắng  bên dòng

    Đêm nay đèn không hắt bóng

    Bên dòng Sông vắng mênh mông

    Vi vu dường như tiếng gió..

    Từ đâu thổi đến nơi này

    Nhớ treo trên đầu ngọn cỏ.

    Nhìn Vầng Trăng Tím mà say..

    Rào thưa ngày xưa đẹp lắm

    Có Bông Bí nụ mơ màng

    Lao xao bên này bên ấy

    Gió đùa Bướm Trắng bay sang

    Ừ thôi..! mình quên nhau nhé

    Mùa Đông về đến đây rồi..

    Bướm Trắng giờ không còn nữa...

    Cổng rào chợt thấy xa xôi..

    Thì thôi mộng mơ ngày ấy

    Gởi cho ngọn gió bên dòng

    Hương say dòng Châu một thuở.

    Giờ còn Sắc sắc không không..

    Sưu tầm.

     vntst20184764_500

    GIẤU TÌNH

    Giấu giếm tình yêu vào lá

    Nghe thời gian gọi nơi xa

    Góc trời một thời êm ả

    Kìa em nắng núp hiên nhà

    Chim kêu tròn câu hẹn ước

    Một bờ tóc rối vấn vương

    Cái nhìn nét riêng quen thuộc

    Về đâu mái tóc người thương?

    Neo hồn trong đôi mắt biếc

    Gừng cay muối mặn còn đây

    Ngày xưa , ngày xưa thích liếc

    Tò mò khoan khoái đan tay

    Tương tư gối đầu giấc ngủ

    Đong đưa mấy nhánh thơ tình

    Mộng mơ bao giờ mới cũ?

    Sự sống vội vàng tái sinh

    Ta ngắt bông hoa năm trước

    Tặng đời đôi chút yêu thương

    Đâu phải trò chơi hài hước!

    Chạy trong tiềm thức đời thường

    Gió mỏi chân chiều ngơi nghỉ

    Một triều lệ đổ ngoài khơi

    Trăm năm đó là thế kỉ

    Thôi thôi sợ tiếng ru hời!

    Sưu tầm.

     ntst20180232_500

    HỒN PHỐ

    Mai đón người về Hà Nội

    Dọn mình, ủ tóc mềm hương

    Hẹn hò cây xanh trên phố

    Bừng hoa vui các ngả đường

    Phượng đỏ, muồng vàng rực rỡ

    Bằng lăng tím biếc đợi chờ

    Ngọc lan, hoàng lan, đại trắng

    Thả hương như thực như mơ

    Trái sấu non tròn mắt biếc

    Tìm ve... Ve trốn đâu rồi

    Chỉ nghe vòm xanh tha thiết

    Niềm thương xao xuyến… Hạ ơi…

    Chiều buông chuông chùa Trấn Quốc

    Mải mê theo cánh sâm cầm

    Ai kề vai ai thủ thỉ

    Vẫn lời yêu tự ngàn năm

    Sen hồng Hồ Tây e ấp

    Chắt chiu tinh tuý đất trời

    Nhuỵ vàng thơm hương trinh bạch

    Dành cho... chỉ một người thôi

    Tháng Sáu, người về Hà Nội

    Xênh xang bầu rượu, túi thơ

    Dường như có ai mong đợi

    Dường như ai cũng thầm mơ…

    SƯU TẦM.

     vntst20183876_500

    RỒI CÓ MỘT NGÀY...

    Rồi một ngày hy vọng cũng đơm bông

    Tình mơ ước cũng ươm hoa kết trái

    Rồi Ta sẽ cùng bên Em mãi mãi

    Như ngày đầu quấn quýt cạnh hồn nhau.

    Rồi một ngày gió cũng lại với trăng

    Hoa với lá đong đưa vờn nắng mới

    Mình sẽ thôi những chiều dài mong mỏi

    Khi hai lòng tuy một phải đành xa.

    Rồi một ngày sẽ tấu khúc hoan ca

    Mừng hai đứa cười tươi đêm hạnh ngộ

    Thương yêu đó bấy giờ thêm bừng tỏ

    Cho tình nồng sóng sánh giữa trầu cau.

    Rồi một ngày ta kề cận bên nhau

    Trăm năm đó mãi hoài là dấu ái

    Mơ một thuở bồng bềnh tim vạn đại

    Đắm trong yêu ngời giây phút bồng lai...

    HANSY

     ntst20180252_500

    HỒNG NHAN TRI KỶ

    HỮU phước trời ban hưởng lộc dài

    DUYÊN nồng chạm ngõ mượt đời trai

    THIÊN ân kết thệ bừng hoa trái

    LÝ luận chuyền mơ trỗi sắc tài

    NĂNG động quản trang tròn tứ hải

    TƯƠNG hòa thơ phú rợp vườn mai

    NGỘ thơm thuần khiết hồng nhan toại

    TRI KỶ TRẦM HƯƠNG VẪN ĐƯỢM HOÀI

    ………………………

    TRI âm trời định về chung tổ

    KỶ niệm ban đầu ôi thật ngố

    TRẦM lặng ảo huyền điệu tảng lơ

    HƯƠNG ngời quyến rũ lòng ngoan cố

    VẪN thầm nhẫn nhịn giả làm ngơ

    ĐƯỢM mãi yêu kiều dù thậm khổ

    HOÀI ước cùng nhau nối một bờ

    HỮU DUYÊN THIÊN LÝ NĂNG TƯƠNG NGỘ

    HANSY

    ntst20180250_500

    LẶNG LẼ ĐÊM BUỒN[Giao cổ]

    Đêm về lặng lẽ giọt buồn rơi

    Kỷ niệm ngày nao chẳng chịu rời

    Khúc ái sao đành cam rạn vỡ

    Tơ lòng nỡ đoạn để chùng vơi

    Tàn mơ nguyệt lẻ loi triền nhớ

    Quạnh quẽ bờ thương héo mộng đời

    Dẫu biết ai kìa xa biệt mãi

    Sao hoài thả mắt dõi trùng khơi

    ……………………………

    Sao hoài thả mắt dõi trùng khơi

    Để tấm lòng đơn rã rượi đời

    Nuối khúc thề xưa sầu nguyệt vỡ

    Mơ lời hẹn cũ xóa tình vơi

    Hoan ngời lặng cỗi cằn mơ mộng

    Đau đớn triền miên quạnh khó rời

    Rát bỏng tâm hồn khê kỷ niệm

    Đêm về lặng lẽ giọt buồn rơi

    HANSY

    ntst20180228_500

    ÁI KHÚC THÁNG YÊU[Ngũ độ]

    Vũ khúc tình yêu tỏa dịu dàng

    Đâu cần cám dỗ của giàu sang

    Kìa thơm thảo lịm hoài mang máng

    Ấy đẫn đờ si chẳng vọt vàng

    Thỏa mãn đêm về thao thức rạng

    Êm đềm mắt dõi ngọt ngào mang

    Mà ươm lộng gió đầy phiêu lãng

    Khẽ phả chùng lơi một tiếng chàng

    …………………………….

    Khẽ phả chùng lơi một tiếng chàng

    Sông hồ bỗng chốc lượn lờ mang

    Làm cho chữ hạnh tràn lai láng

    Cũng khiến trầu cau thỏa vội vàng

    Rượu đỏ hoa ngời ve vãn sáng

    Mâm hồng vải tía dập dìu sang

    Buồng tim nhắn vọng trời quang đãng

    Vũ khúc tình yêu tỏa dịu dàng

    HANSY

     vntst20183703_500

    CA KHÚC MÙA THU

    Khẽ phả chùng lơi một tiếng chàng

    Say hoài chẳng đứt nỗi lòng mang

    Hương ngào ngạt toả lan nhà sáng

    Nắng đượm đà rơi trải ngõ vàng

    Hạnh phúc êm đềm tim để lãng

    Ân tình rạng rỡ mắt tìm sang

    Chiều thu nhẹ nhõm hồn lai láng

    Sống cảnh hồn nhiên lại dễ dàng

    ……………………….

    Sống cảnh hồn nhiên lại dễ dàng

    La đà ngọn gió cảnh mùa sang

    Hồ trong ấp ủ vầng dương rạng

    Liễu nhẹ đòng đưa thảm lá vàng

    Ước mãi ngày trao tình để lạng

    Mong hoài buổi gặp ái còn mang

    Tên người vẫn gọi từng năm tháng

    Khẽ phả chùng lơi một tiếng chàng

    Minh Hien

     ntst20180241_500

    ƯƠM HỒN

    Xuân lòng rạng rỡ một trời hoa

    Vạt nắng xiên khoai chớm nhạt nhòa

    Sắc duỗi chân trời mây ngát lả

    Bướm đùa ngọn cỏ gió vờn xa

    Tình ơi mật rót về muôn ngả

    Ái hỡi tim lèn với mộng ta

    Trải lộng nguyền thương đầy miệng má

    Nồng môi quấn quyện dậy chan hòa

    ……………………………..

    Nồng môi quấn quyện dậy chan hòa

    Vũ khúc mơ huyền đẫm mộng ta

    Giấc trải triền miên vờn ái lạ

    Hương bừng lộng lẫy ghé vườn xa

    Hồng tươi điệu thắm hoài luôn tỏa

    Diệu ngát hồn lâng mãi chẳng nhòa

    Thỏa ước nguyền ân mùa lịm phả

    Xuân lòng rạng rỡ một trời hoa

    HANSY

    vntst20183702_500

    KHÚC MỘNG

    Khúc mộng xanh ngời đẫm ngát hoa

    Lời thương ấm ngọt giữa sương nhòa

    Lời ru nhẹ nhõm trên vòm lá

    Điệu hát êm trầm dưới quãng xa

    Gió khẽ ươm tình vây khóm hạ

    Mây thầm trải ước quyện hồn ta

    Làm cho mắt nở bừng tươi quá

    Rạng rỡ ngày xinh đượm thái hòa

    ………………………………

    Rạng rỡ ngày xinh đượm thái hòa

    Trao về nẻo nhớ ngọt tình ta

    Ngàn hương vỹ dạ say nguyền lá

    Vạn sắc quê chiều đắm diễm xa

    Mãi dệt ân nồng không nhạt xóa

    Hoài đan giấc điệp chẳng lu nhòa

    Lời ca tiếng nhạc ngầm lan tỏa

    Khúc mộng xanh ngời đẫm ngát hoa.

    Hà Thu

     ntst20180204_500

    ĐÊM KHÔNG NGỦ NGHE GIÓ CHỞ MÙA ĐI

    Ngoài hiên vắng tiếng mưa rơi lặng lẽ

    Gió não nề khe khẽ chở mùa đi

    Lòng thổn thức thương phận mình cô lẻ

    Giọt lệ sầu khắc khoải kẻ biệt li

    Thân cát bụi vẫn níu ghì ngày cũ

    Đêm buông mành sương phủ lối ta qua

    Đèn hiu hắt phố buồn thiu ủ rũ

    Ánh trăng khuya bóng rủ trước hiên nhà

    Lời nguyện ước gửi trao đà lỗi hẹn

    Đời hợp tan ... giờ chẳng vẹn câu thề

    Tình chồng vợ đôi mình từng vun vén

    Để bây giờ ai lỡ chẹn bến mê!

    Đêm không ngủ bộn bề trong cõi dạ

    Cuối đường chiều sao ta vẫn cô đơn

    Lòng đắng đót... tiếng đờn ai xa lạ

    Trả tin yêu và cả những giận hờn!

    Đêm tĩnh lặng nghe gió vờn trăn trở

    Dương cầm buồn gieo sợi nhớ niềm thương

    Ta thờ thẫn gửi tim đi ở đợ

    Gió sang mùa ... còn chở nỗi vấn vương!

    Ngày 10/1/2019  Đặng Hà Thi

     ntst20180240_500

    VỮNG TIN

    ( chào mừng 89 năm ngày thành lập ĐCSVN 3/2/1930÷3/2/2019 ).

    Sẽ qua cái rét mùa đông

    Dẫu lòng tê tái vẫn hồng sức xuân

    89 năm vì nước vì dân

    Vinh quang đã trải thăng trầm cũng qua

    Vững tin vào Đảng chúng ta

    Quyết tâm xây dựng nước nhà phồn vinh

    Công bằng,dân chủ văn minh

    Giữ vững độc lập an ninh chủ quyền

    Tin người vững lái con thuyền

    Thẳng tay dẹp lũ lộng quyền quan tham

    Ơn người dám nghĩ dám làm

    Lòng dân ủng hộ kết đoàn vững tin

    Mây mù rồi cũng sẽ tan

    Én vui chao liệng rộn ràng trời xuân

    Chúc mừng Đảng của nhân dân

    89 năm có mùa xuân cuộc đời

    Ngày sinh nhật Đảng đến rồi

    Cờ hoa xuân rực muôn nơi chúc mừng !

    Sưu tầm.

     vntst20184303_500

    EM CÓ THẤY...

    Hoa sườn núi ủ ngàn sương còn ngậm

    Đợi mùa phai đủ thấm độ hương nồng

    Biết phương chờ em vẫn nóng lòng trông

    Đào - Mai hỏi... má hồng ai thẹn lỡ

    Ta đừng nói về những điều dang dở

    Phố chiều nay mừng rỡ sắc xuân về

    Tiếng reo cười rộn rã nẻo đường quê

    Sao nỡ để câu thề xưa nhạt úa

    Em có thấy sông hiền như dải lụa

    Dòng uốn cong triền lúa độ đương thì

    Lũy Tre làng xanh mượt lối ta đi

    Đêm trầm thở khẽ thầm thì sâu lắng

    Anh chỉ ước một lần trao luyến tặng

    Phút yêu em chẳng nhuộm đắng ưu phiền

    Để mỗi ngày khỏa khát chốn điền viên

    Nhịp tim nhỏ đùa vui miền thỏa thích.

    HKB - BP 10.01.2019

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 11:37 12/01/2019
    Số lượt xem: 5
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Luyện thiết kế Web


    I LOVE YOU

    Thiết kế
    Chủ đề web
    Email của bạn
    *Nội dung*
    Đường dẫn Tựa đề
    Thêm vào



    Đây là đoạn mã nguồn trang web của bạn. Hãy tìm một Domain+Host để đưa nó lên mạng



    BẠN CHỈ CẦN COPPY MỘT ĐOẠN CODE DÁN VÀO VÀ ẤN VÀO LÀM XONG VÀ ẤN VÀO XEM THỬ LÀ CÓ KẾT QUẢ NGAY