VÕ NHẬT TRƯỜNG


Tôi : Võ Nhật Trường
Sinh ngày: 01/05/1982
Quê quán: Tam Quan Bắc -Hoài Nhơn –Bình Định
Chuyên môn: Tin học
Sở thích: Học tập, vui chơi và giao lưu cùng bạn bè !
Email liên hệ:
Sunrise.tqb@gmail.com
Sunrise.tqb@hotmail.com
Sunrise1582@yahoo.com.vn
Số TK Aribank: 4307215007539
Điện thoại: 0985297377
Điện thoại: 01666897129
Điện thoại: 0965661247
Số CMT:211725206

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Bieu_dien_hay_03.flv Cong_nghe_hay_04.flv Cong_nghe_hay_03.flv Cong_nghe_hay_02.flv Cong_nghe_hay_01.flv Bieu_dien_hay_02.flv Bieu_dien_hay_01.flv Nau_an_02.flv Nau_an_01.flv Ntc2018_0141.JPG Nhung_sang_che_tuyet_voi_03.flv Gia_dinh_hai_nao.flv U23VN_vao_chung_ket_AFC_2018.flv Song_dep_23.flv Song_dep_22.flv Song_dep_21.flv Song_dep_20.flv Song_dep_19.flv Song_dep_18.flv

Cảnh đẹp Việt Nam

Cảm xúc






Sắp xếp dữ liệu

Điều tra ý kiến

Đánh giá của bạn về trang này?
Tốt
Khá
Trung bình
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Võ Nhật Trường


    >

    Gốc > Văn_thơ > Thơ >

    Thơ tình còn mãi 302

    XUÂN VỀ

    Em có thấy xuân về lặng lẽ

    Trên cành đào nhè nhẹ gió lay

    Tuy còn đông phủ sương dày

    Nhưng trời đất đã đắm say... xuân về

    Những cánh én đam mê rộn rã

    Lúa đồng xanh trổ lá non tơ

    Xa nhau bao nỗi mong chờ

    Hẹn khi xuân đến giấc mơ tương phùng

    Ta sẽ vẹn tình chung muôn thuở

    Đến bên nhau thương nhớ giao hòa

    Tuy giờ còn phải cách xa

    Nhưng xuân như đã mặn mà trên môi

    Ta sẽ hết bồi hồi thương nhớ

    Tháng ngày xa cách trở đôi nơi

    Yêu nhau giữ vẹn một lời

    Thủy chung son sắt trọn đời... nghe em.

    HL. 1 - 2019

     vntst20183811_500

    XUÂN VỀ

    Đông sẽ phải buông rèm đi ngủ

    Xuân đã sang lộc nhú đầy cành

    Lá cây mừng rỡ tươi xanh

    Đêm về hứng giọt sương lành mát trong

    Xuân vừa ghé nắng hồng đã trải

    Nghĩ về anh em lại viết thơ

    Nơi đây em mãi đợi chờ

    Nhiều khi không ngủ ngẩn ngơ đêm dài

    Anh có thấy đào mai hé nở

    Còn xa xôi thương nhớ thật nhiều

    Mơ hoài hình bóng người yêu

    Ước sao sớm gặp trong chiều xuân tươi

    Mình trao cả nụ cười ánh mắt

    Cả niềm thương gom nhặt lâu rồi

    Mặn nồng in dấu trên môi

    Bên nhau ấm áp bồi hồi con tim.

    PN

     

    ĐỢI CHỜ LÀ HẠNH PHÚC....

    Lặng thầm một góc bơ vơ

    Biển Xanh xưa vẫn đợi chờ hải Âu

    Đượm buồn trong ánh mắt nâu

    Bạc đầu con sóng từ đâu dâng trào

    Ven ghềnh gió quyện lao xao

    Tận cùng sâu thẳm dạt dào nhớ mong

    Nắng trưa làm má em hồng

    Nụ cười như thác suối trong ngọt ngào

    Trót sinh là phận má đào

    Biết đâu hạnh phúc nơi nao mà tìm

    Thân em tựa giọt sương đêm

    Long lanh trong sáng yếu mềm ngây thơ

    Xuân thì giữa độ mộng mơ

    Gom bao nhung nhớ đợi chờ người xưa

    Em cười làm dịu nắng trưa

    Cho hạ phai dấu,thu đưa đông về

    Đông qua Xuân đến gần kề

    Đưa người năm ấy quay về bên em .

    Sưu tầm.

     vntst20183824_500

    Nhớ Một Người Đi

    Người đã quên rồi kỷ niệm xưa

    Niềm đau biết kể mấy cho vừa

    Khi chờ nguyệt úa rèm sương lạnh

    Lúc đợi mây đùn cảnh gió mưa

    Mộng tưởng ngàn năm... sầu chở ngập

    Tình mơ vạn kỷ... đắng cay thừa

    Nào ai hiểu thấu lòng chăng nhỉ?

    Mắt lệ hoen dòng mỗi sớm trưa...

    Nguyetle

     

    Nhạt Kiếp Hoa Chờ

    Cánh nhạn bao mùa trải gió sương

    Chìm trôi theo ngọn sóng triều cường

    Thầm mơ một sớm về non mộng

    Khẽ ước đôi chiều ngược bến tương

    Mượn chén sầu quên đời huyễn ảo

    Nhờ chung tửu lắng cõi vô thường

    Ngàn năm hạc thủy không lưu dấu

    Để kiếp hoa chờ nhạt sắc hương.

    Nguyetle11/1/2019

     

    NGÁN NGẨM

    Thôi về góp nhặt nỗi buồn xưa

    Kỷ niệm còn đây ngỡ mới vừa

    Những buổi kề vai nhìn lá rụng

    Bao ngày đối cảnh dõi mây đưa

    Đâu ngờ ngõ trúc âm thầm lạnh

    Chỉ khiến vườn mơ quạnh quẽ thừa

    Ngán ngẩm ân tình nay nhạt nhẽo

    Thôi về góp nhặt nỗi buồn xưa.

    thơ : Phạm Thu

     vntst20183731_500

    KỶ NIỆM.

    Đem dòng kỷ niệm ghép thành thơ.

    Chợt thấy bình minh tỏ rạng bờ.

    Suối nhạc êm đềm khơi nỗi nhớ.

    Men tình ấm áp gợi niềm mơ.

    Trào dâng ngọn sóng hồn đưa đẩy.

    Níu giữ thuyền nan gió lượn lờ.

    Môt khắc vô ưu vừa chớm nở.

    Mây trời óng ả dệt hồng tơ.

    Sưu tầm.

     

    XIN TÌM LẠI..

    Anh tìm lại.. Xưa dáng em..

    Cuối năm rơi rớt bên thềm.

    Ngọn bấc lùa trôi quá khứ

    Về đâu.. tăm cá bóng chim?

    Xin tìm lại.. Phút ấm êm..

    Tình xưa vương vấn nỗi niềm.

    Hương nồng bờ môi làn tóc

    Não nùng đoạn cuối phố đêm!

    Anh tìm lại.. Đã không em..

    Chốn xưa phai dấu gót mềm.

    Khuất bờ nâng khăn sửa túi

    Tình niệm chôn vùi.. lãng quên!

    Xin tìm lại.. Nhịp trái tim..

    Mười năm cô lẽ im lìm.

    Trường đêm u hoài nhân ảnh

    Ai người.. se chỉ luồn kim..?

    thơ Kimbang Du 16/01/2018

     vntst20183712_500

    KIẾP ĐÀNH

    Trời đông gió thổi gió xuyên mành

    Lặng lẽ em buồn lặng nhớ anh

    Cảnh cũ từng quen từng mãi lạ

    Lều xưa vẫn quạnh vẫn chưa lành

    Mơ ngày gặp gỡ ngày sang chậm

    Đợi nắng chan hòa nắng vụt nhanh

    Đã biết người xa thì biết phải

    Đành trông ngóng bởi kiếp nên đành .

    09.01.2019 Nguyễn Bính .

     

    TIỄN BẠN

    Bậu đã chìm trong giấc ngủ vùi

    Ta buồn chả thiết cảnh nào vui

    Vừa hôm dạo gót lòng suôn sẻ

    Bỗng buổi rời chân mắt sụt sùi

    Chữ bỏ tâm sầu không nét họa

    Thơ dừng ý lặn chẳng vần khui

    Trời sao nỡ gạt tình đang thắm

    Để kiếp này ôm nỗi ngậm ngùi .

    08.01.2019 Nguyễn Bính .

     vntst20183788_500

    ĐÊM KHÔNG NGỦ NGHE GIÓ CHỞ MÙA ĐI

    Ngoài hiên vắng tiếng mưa rơi lặng lẽ

    Gió não nề khe khẽ chở mùa đi

    Lòng thổn thức thương phận mình cô lẻ

    Giọt lệ sầu khắc khoải kẻ biệt li

    Thân cát bụi vẫn níu ghì ngày cũ

    Đêm buông mành sương phủ lối ta qua

    Đèn hiu hắt phố buồn thiu ủ rũ

    Ánh trăng khuya bóng rủ trước hiên nhà

    Lời nguyện ước gửi trao đà lỗi hẹn

    Đời hợp tan ... giờ chẳng vẹn câu thề

    Tình chồng vợ đôi mình từng vun vén

    Để bây giờ ai lỡ chẹn bến mê!

    Đêm không ngủ bộn bề trong cõi dạ

    Cuối đường chiều sao ta vẫn cô đơn

    Lòng đắng đót... tiếng đờn ai xa lạ

    Trả tin yêu và cả những giận hờn!

    Đêm tĩnh lặng nghe gió vờn trăn trở

    Dương cầm buồn gieo sợi nhớ niềm thương

    Ta thờ thẫn gửi tim đi ở đợ

    Gió sang mùa ... còn chở nỗi vấn vương!

    Ngày 10/1/2019Đặng Hà Thi

     

    GỬI GIÓ YÊU THƯƠNG

    Gió ơi...gió về đâu..?

    Cho gửi câu thương nhớ

    Gửi những điều trăn trở

    Đến bên người tôi thương...!

    Gió gửi dùm chút hương

    Chút nồng nàn say đắm

    Nhắn dùm tôi ... nhớ lắm

    Nhớ bóng hình năm xưa...!

    Nhớ kỷ niệm chiều mưa

    Nhớ mùi hương hoa sữa

    Nhớ mưa giăng ngoài cửa

    Hai đứa ngồi lặng thinh...!

    Nhớ mãi một cuộc tình

    Của thời xa xưa ấy

    Bao năm rồi vẫn vậy

    Vẫn thương hoài ngàn năm....

    Gió ơi ...! Có về thăm

    Nhắn dùm tôi với nhé

    Em mãi là ... cô bé

    Trong sâu thẳm hồn tôi .....!

    Thanh Trần..

     vntst20184941_500

    VÌ SAO QUÊN CẠN CÂU THỀ

    Từ khi em biết làm thơ

    Tim tôi vụn vỡ từng giờ đớn đau

    Phải chăng phố thị đèn màu

    Mà em quên cảnh cháo rau quê nhà

    Tại trong con mắt người ta

    Em là thần tượng em là hoa khôi

    Lúc này tên tuổi sáng rồi

    Lọt vào vòng xoáy nổi trôi bạc tiền

    Đâu còn cái buổi đầu tiên

    Dáng cô thôn nữ dịu hiền chốn quê

    Áo nâu non, mái tóc thề

    Đoan trang thục nữ làm mê lòng người

    Hồn thơ viết tựa như chơi

    Câu từ sắc lẹm từng lời tựa dao

    Cứa lòng mà vẫn ngọt ngào

    Lục tìm kỷ niệm biết bao nhiêu lần

    Ngày qua xuân đã tàn xuân

    Gió xô sóng đẩy mỗi lần nổi danh

    Bỏ quên tình cũ sao đành

    Để giờ ngõ vắng mong manh lối về .

    TQH 11/1/2019

     

    VỀ BÊN ANH

    EM phận bạc trôi dòng ngang trái

    VỀ bên anh ghép lại tình xưa

    RU cho gối chiếc đượm vừa

    GIẤC mơ hạnh phúc vẫn chưa nhạt nhòa

    NỒNG nàn trải lối hoa rực rỡ

    SAY tiếng lòng duyên nợ từ đây

    ĐỀN nhau một khối trăng đầy

    ANH em thỏa ước ngất ngây nguyệt bày

    CẢ ngấn lệ đắng cay ngừng nhỏ

    NHỮNG nỗi niềm như gió bay xa

    THÁNG yêu tô thắm mặn mà

    NGÀY thương đã kịp thiết tha cận kề

    MỘNG bền chặt phu thê tuyệt ý

    MƠ hoàng cung ngự trị nơi này

    EM VỀ RU GIẤC NỒNG SAY

    ĐỀN ANH CẢ NHỮNG THÁNG NGÀY MỘNG MƠ

    Thơ : TDDK

    vntst20183774_500

    TÌNH CÔI

    Trắc trở ân tình nhạn rẽ đôi

    Tùy duyên hạnh phước biết đâu bồi

    Non thề bữa nọ bơ vơ gửi

    Biển hẹn hôm nào lạc lõng trôi

    Những tưởng đường yêu hoài kết mãi

    Ngờ đâu ngõ ái cũng tan rồi

    Đìu hiu vãn cảnh lòng thương nhớ

    Hụt hẫng nơi này chỉ mỗi tôi.

    MĐM

     

    HỜN ĐÊM LẠNH

    Gió thoảng bờ môi đọng nỗi sầu

    Thơ lòng viết vội chẳng tròn câu

    Hằn trong kỷ niệm vàng đôi mắt

    Khoả giữa tình yêu bạc mái đầu

    Cũng bởi âm thầm thân giá lạnh

    Hay vì quạnh quẽ dáng bầm sâu

    Hờn đêm nguyệt thắt làn mi nẫu

    Lạnh lẽo hồn ai phảng phất mầu.

    Thơ tình: Anh Vũ

     

    TÌNH THOÁNG CHỐC

    Về biển ngày xưa

    Nhìn hoa Muống biển

    Hoa tím lá xanh

    Lòng anh chạnh nhớ.

    Làn sóng biển tràn lên bờ cát lở

    Hoa tím buồn cách trở nhớ thương nhau

    Lá vẫn xanh nhưng cành đã rối nhàu

    Cùng sóng bạc đưa nhau về biển cả.

    Xa xôi cách trở

    Vẫn nhớ về anh

    Sóng vỗ chẳng đành

    Vuốt ve một lúc.

    Sóng vẫn vỗ vào vuốt ve liên tục

    Như hỏi thăm nàng hạnh phúc hay không

    Xa vắng từ lâu sóng cũng chạnh lòng

    Âu yếm vỗ về lòng anh cũng thỏa.

    Sóng về hối hả

    Rồi lại cuốn đi

    Hoa tím nhu mì

    Nhìn khơi nhớ vọng.

    Từng giọt nước như chút tình ứ đọng

    Để thỏa lòng ước vọng được gần nhau

    Đôi ít lời cũng đã được gửi trao

    Tình thoáng chốc rồi cùng nhau hứa hẹn.

    Sưu tầm.

     vntst20183603_500

    XÓT... XA

    Ưu phiền cay đắng

    Lẳng lặng mà đau

    Lá xanh giờ cũng phai màu

    Đông về hiu hắt nhìn nhau nghẹn ngào

    Lời trao tình ái

    Đẹp mãi người ơi

    Mà sao em thấy rã rời

    Lệ tràn mi đẫm đầy vơi cách lòng

    Ước mong nhiều lắm

    Sâu thẳm tâm hồn

    Lạnh lùng tím nửa hoàng hôn

    Giấc mơ hoài bão đổ dồn xót xa.

    Phượng Hồng 10.1.2019

     

    NỢ DUYÊN

    Bây giờ tình cũng đã xa

    Người ơi còn có mặn mà... tiếng yêu?

    Thì ra cay đắng cũng nhiều!

    Bao nhiêu giọt nhớ bấy nhiêu giọt sầu.

    Thu tàn tình chết theo ngâu

    Lá vàng rơi rụng trên đầu dưới chân!

    Tiếng yêu chỉ đến một lấn

    Nhưng nay trôi giữa dòng Ngân mất rồi.

    Nên đành chịu phận đơn côi

    Hai phương lăng lẽ tim bồi hồi... đau

    Trả em chỉ đỏ thắm màu

    Mà xưa ta đã buộc nhau giữa đường

    Anh về đốt nhớ chôn thương

    Quay lưng với giấc miên trường ngày xưa!

    Lặng nghe nước mắt cũng vừa...

    Giọt rơi từng giọt theo mưa... cuối chiều.

    Sưu tầm.

    vntst20183031_500

    EM VỀ LỐI NHỎ CHIỀU NAY

    Em về nơi ấy có hay

    Thu tàn Đông mãn tháng ngày đã trôi

    Bao nhiêu hoang phế để rồi

    Lâu đài thành quách mồ côi tủi hờn

    Xót thầm kỷ niệm nào hơn

    Mùa qua lối cũ cung đờn phím loang

    Ta buồn đốt cháy hôn hoàng

    Còn đây một mớ toang hoang bóng tà

    Chắc giờ em ở nơi xa

    Đâu mơ chút nắng lụa là ngõ xưa

    Duyên tơ đứt đoạn đành thừa

    Mà chiều rưng rức như mưa trong lòng.

    Thơ tunguyên

     

    BUỒN VƯƠNG

    Bao ngày chờ đợi trông mong

    Khát khao trông đợi một vòng tay mơ!

    Tàn đêm khắc khoải mong chờ

    Nhìn trăng nửa mảnh ngẩn ngơ đếm sầu

    Ngưu lang... chàng ở nơi đâu?

    Để cho Chức Nữ bạc đầu nhớ thương!

    Ngõ xưa chung một con đường

    Chỉ còn ngọn cỏ leo sương... bên lề

    Bây giờ muôn dặm sơn khê

    Sông sâu trăng rụng... câu thề nhạt phai!

    Mắt my giọt lệ lăn dài

    Thiên đường... xưa đã... chia hai...nẻo tình.

    Bài tg Phi Lệ Ngọc

     vntst20182956_500

    GẦY THÂN ( Thể 7768 Thuận , Nghịch )

    Thương nhớ chạnh lòng đau mộng vỡ

    Mảnh trăng hờn giấc trở nồng ân

    Vương thềm trải gót mong cần

    Tàn phai hương sắc phủ thân loan phòng

    Ân nồng trở giấc hờn trăng mảnh

    Vỡ mộng đau lòng chạnh nhớ thương

    Cần mong gót trải thềm vương

    Phòng loan thân phủ sắc hương phai tàn .

    Tg : TDDK

     

    MỘT CHUYỆN TÌNH

    Tận cùng hối tiếc, tận cùng đau

    Ta đã gặp nhau tự kiếp nào

    Kiếp này gặp lại, tình dang dỡ

    Cũng bởi mẹ cha chắn bức rào

    Khiến cho hai đứa cùng đau khổ

    Em phải sang ngang biết làm sao ?

    Số kiếp gì đâu anh vẫn chờ

    Bỏ cả công danh, sống vật vờ

    Ba bốn mươi năm anh vẫn đợi

    Cô lẻ mình anh sống đến giờ

    Anh đã vì em mà theo đạo

    Ôm mối tình si, vẫn đợi chờ

    Em cả một đời đầy đau khổ

    Sống với chồng con cũng vật vờ

    Em có biết đâu anh thủy chung

    Xứ người cô lẻ, sống lạnh lùng

    Vẫn dõi theo em từng giây phút

    Âm thầm giúp đở em tới cùng

    Thế rồi chồng em cũng ra đi

    Em làm góa phụ lắm sầu bi

    Những tưởng đời anh đà yên phận

    Ngờ đâu vẫn sống với tình si

    Ta gặp lại nhau, biết nói gì

    Xứ người, hai đứa biết làm chi

    Gặp lại nhau chi khi đầu bạc

    Sao anh cứ mãi nỗi tình si ?

    Chưa kịp cùng nhau ôn kỷ niệm

    Em về, anh đột ngột ra đi !

    Quê nhà đau đớn biết tin anh

    Đã bỏ trần gian, thế sao đành ?

    Ân nghĩa cả đời em mang nặng

    Đau thương chỉ biết trách trời xanh !

    Đau đớn, em quỳ trước mộ anh

    Tha thiết dập đầu van xin anh

    Kiếp này không trọn tình đôi lứa

    Kiếp sau không dám hứa cùng anh

    Thôi nhé ! Anh về với Chúa thôi

    Trần gian sầu khổ lắm anh ơi !

    Trở lại làm chi nơi đày ải

    Em sẽ cùng về với Chúa thôi !!!

    Sưu tầm.

     vntst20183070_500

    NHÓC À

    Nghĩ được gì trong một chút hồng phai

    Ngoài kia đó trang đài luôn hứa đợi

    Nhóc đừng bảo tình yêu này tiến tới

    Khổ tim nhau vì bởi khó chung đường

    Thoáng qua rồi chẳng đáng để vấn vương

    Lời tuyệt mỹ ta nhường cho kẻ khác

    Nhóc hãy trách dù chưa từng bội bạc

    Ôm nỗi sầu man mác của thế nhân

    Đừng luyến lưu hình bóng của dương trần

    Ta chủ nghĩa độc thân, đời bỏ mặc

    Nhóc sao phải xây cõi lòng quặn thắt?

    Chạm vết thương và đặt giữa ân nồng

    Chữ duyên này ta trả lại tình không

    Gặp lần nữa má hồng trao tròn vẹn

    Tim Nhóc dẫu nghẹn ngào khi kìm nén

    Kiếp luân hồi EM hẹn sẽ YÊU ANH !

    Khánh Ngọc

    vntst20183746_500


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 10:32 12/01/2019
    Số lượt xem: 6
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Luyện thiết kế Web


    I LOVE YOU

    Thiết kế
    Chủ đề web
    Email của bạn
    *Nội dung*
    Đường dẫn Tựa đề
    Thêm vào



    Đây là đoạn mã nguồn trang web của bạn. Hãy tìm một Domain+Host để đưa nó lên mạng



    BẠN CHỈ CẦN COPPY MỘT ĐOẠN CODE DÁN VÀO VÀ ẤN VÀO LÀM XONG VÀ ẤN VÀO XEM THỬ LÀ CÓ KẾT QUẢ NGAY