LƯU Ý:
OFFICIAL COPY, DOWNLOAD ACTIVITIES PROHIBITED.
Dịch Google
Những bài văn hay Xuân Quỳnh 4
Tặng quà chú hề
Trang chỉ là một trong hàng ngàn đứa trẻ đã được xem chú hề xiếc biểu diễn, bởi vậy chú hề làm sao biết được Trang là ai, mà chỉ có Trang là người nhớ tới chú thôi.
Sáu tuổi, lần đầu tiên xem xiếc, Trang rất thích những tiết mục của chú hề. Nhất là tiết mục “Quả bóng kỳ lạ” của chú. Thật tài tình. Quả bóng tưởng chừng như nhẹ nhàng kia đã kéo chú theo xiêu vẹo cả người, lại có lúc...
Những bài văn hay Xuân Quỳnh 3
Bến tàu trong thành phố
Sau những buổi học về, Hưng thường chỉ quanh quẩn ở nhà. Một phần vì mẹ sợ Hưng ra đường lỡ đánh bạn với đứa hư, một phần chính vì Hưng cũng ít đòi đi chơi kia. Bọn bạn chín mười tuổi, cùng lứa tuổi với Hưng, thường thích đi chơi đá bóng, đào dế ngoài công viên, có đứa thì thích đi hết gốc cây nọ đến gốc cây kia, lấy súng cao su bắn những quả bàng, quả sấu cho nó rụng xuống...
Những bài văn hay Xuân Quỳnh 2
Ông nội và ông ngoại
Từ bé đến giờ Minh chỉ biết có ông nội, chưa bao giờ Minh gặp ông ngoại cả. Ông ngoại ở xa lắm, đâu như tận Sài Gòn kia.
“Nội là trong, ngoại là ngoài” – Có lần bà Viện hàng xóm giảng giải cho Minh như thế. – Ông nội đẻ ra bố, còn ông ngoại đẻ ra mẹ. Bố bao giờ cũng gần hơn mẹ, bởi thế ông nội gần hơn ông ngoại.
Bà Viện nói thế có vẻ đúng. Ông ngoại thì...
Những bài văn hay Xuân Quỳnh
Cô Gió mất tên
Người ta gọi cô là Gió. Việc của cô là đi lang thang khắp đó đây, lúc chạy nhanh, lúc chạy chậm tuỳ theo thời tiết. Trên mặt sông, mặt biển, cô giúp cho những chiếc thuyền đi nhanh hơn. Cô giúp các loài hoa thụ phấn để kết quả. Cô đưa mây về làm mưa trên các miền đất khô cạn. Vì tính cô hay giúp người nên ai cũng yêu cô. Cô không có hình dáng, màu sắc nhưng cô vừa đến đâu ai...
NHỮNG NGÀY THA PHƯƠNG
NHỮNG NGÀY THA PHƯƠNG
1- Nhớ về Quê Hương trong những ngày tha phương ở trời Tây, chạnh lòng... Ngồi lặng, nhìn mưa vào thu cây trút lá, nghe lòng càng xót xa... Nuối tiếc hoa niên, thời thơ ấu, nô đùa cùng bạn bè, cùng hẹn hò, liên hoan, cùng đi hát, đàn quanh lối xóm, cùng đến Trường, ra phố, cùng ăn bát canh đầy...
2- Nhớ về Quê Cha trong những ngày bôn ba ở trời xa lạnh lùng... Một chiều hè mưa, được tin như sét...
Hịch thơ MONG TRÒN PHẬN
MONG TRÒN PHẬN
Nửa kiếp quàng thơ
Lưng đời giãi phận
Lạc bến không hoai
Quên mình lặng nhẫn
Số sớm tàn phai sướng chả tường
Đời nhanh úa nhạt sầu hay dấn
Trông người mà hổ thẹn:
Yếu liễu đào tơ vẫn chỉ khắc khoải vọng kề
Mềm voan lụa mỏng song đành âm thầm ước cận
Bao lời khen đẹp vóc dáng thướt tha lại hướng tới cực cay
Lắm tiếng mộ hay cầm kỳ thi họa sao hóa vào cùng quẫn
Phải chăng là...
Cuống dạ nó...
TỔ QUỐC TRONG MỖI TRÁI TIM NGƯỜI DÂN VIỆT NAM
TỔ QUỐC TRONG MỖI TRÁI TIM NGƯỜI DÂN VIỆT NAM
Tự bao giờ, hai tiếng Tổ quốc như đã in sâu vào trong lòng mỗi người con dân đất Việt. Đã bao mùa xuân qua, đất nước và dân tộc Việt Nam phải vượt qua bao thác ghềnh, gian khổ để hôm nay những mùa xuân ấm no hạnh phúc đang hiện diện nơi này. Cứ vậy! từ thế hệ này sang thế hệ khác, hai tiếng Tổ quốc luôn đong đầy những tình cảm nồng nàn. Và ở đâu,...
CON ĐƯỜNG KHAI SÁNG
CON ĐƯỜNG KHAI SÁNG
Kính tặng Minh sư Trần Tâm MASTER RUMA
Những vết bầm u tối
Theo gót chúng sinh biển sóng trầm luân
Cái ác gieo mầm bao nghiệp chướng
Quỷ Sa tăng ám ảnh mái nhà lành
Không cưỡng thoát miền mê và bến lú
Những gương mặt hoang mang khóc rống lên cầu cứu
Sư sãi như rắn cụt đầu
Chùa chiền ngói bay cột cháy
Tượng Phật lăn lóc bưu đầu mẻ trán
Một cảnh tượng muôn kíp hãi hùng
Một...
CÁI CHẾT CỦA SỰ HỖN MANG
CÁI CHẾT CỦA SỰ HỖN MANG
Tôi thả bộ theo lối mòn của vườn nuôi rắn
Lúp xúp quanh tôi là những cây hoa nhiều màu sắc
Loài rắn thích hoa đẹp và ngát hương
Người ta đem về đây rất nhiều loại rắn
Nào hổ mang, cạp nong, sọc dừa, rắn đất…
Và cả những con trăn dài ngoẵng
Chúng vươn cổ nhìn tôi tò mò
Nơi da chúng bắt nắng lấp lánh khuôn mặt của tự nhiên hoàn mỹ
Cái lưỡi thia lia thò ra thụt...
BÊN NHỮNG ĐỒ VẬT CŨ
BÊN NHỮNG ĐỒ VẬT CŨ
Tôi đi tìm quá khứ bên những đồ vật cũ
khi khuôn mặt của chúng đã biến dạng sau thời gian và gió bụi
những đồ vật cũ méo mó, mốc thếch
chúng câm lặng trước cái chết được báo trước
một cái chết không hề đơn giản
đó chính là sự bức tử khi mà thói ngạo mạn ngự trị đòi được
thỏa mãn từng khắc từng giờ
khi văn minh tinh thần thoái chí nhường bước cho sự lên ngôi
của tiền bạc,...
CHỦ TỊCH NHÍ
CHỦ TỊCH NHÍ
(Tin báo: Bộ Giáo Dục dự thảo các chức danh Chủ Tịch lớp, Bí Thư lớp, Ban đối ngoại… thay cho Trưởng lớp… trước kia)
Chẳng thể có bầu mà tự nhiên muốn ói,
Chẳng quắc cần câu mà muốn “chó ăn chè”
Thằng ngọng thằng câm thương u ơ thích nói,
Dốt thì nên dựa cột mà nghe
Bác chủ tịch, tui cũng là chủ tịch,
Bác bí thư, tui cũng bí thư.
Bác chủ tịch phong sương dày dặn.
Tui bí thư miệng...
TỰ THÚ CỦA MỘT NGƯỜI CHỒNG CHUNG THỦY
TỰ THÚ CỦA MỘT NGƯỜI CHỒNG CHUNG THỦY
Nhiều đức ông chồng
vỗ ngực ta đây một dạ, một lòng với vợ
“Tớ chưa hề nghĩ đến chuyện ăn phở
thay cơm
phở dù có thơm ngon nóng hổi
dọn lên bàn
tớ vẫn quyết để bụng chờ cơm
dù là …cơm nguội”
Tôi có hai cô con gái
bênh mẹ mọi bề
“Ba mà trổ mòi thả dê
tụi con sẽ tống ba vào nursing home (1)
khi tuổi già bóng xế”
Còn mụ vợ
bạn thân của Hoạn...
TÔI YÊU QUÊ TÔI
TÔI YÊU QUÊ TÔI
Quê tôi thân thương những trưa hè nắng tràn khắp lối. Có tiếng trẻ con tung tăng nghịch đùa trong trẻo đến thơ ngây. Có trảng đồi cao lồng lộng gió chiều, nghiêng nghiêng cánh diều bay. Có tuổi thơ tôi in sâu trong những trò trốn tìm, đánh gù… lả mệt
Quê tôi không quên những khoảnh khắc trưa hè thoảng đưa thơm mùi con gái nhà ai nồng nàn hương bồ kết. Có những cánh chim lang thang tìm, bay...
CÒN MÃI HƯƠNG SEN
CÒN MÃI HƯƠNG SEN
Tưởng nhớ nhà văn Tô Hoài
Đêm lặng im tiếng gáy
Chú Dế Mèn thôi phiêu lưu cuộn râu buồn tưởng niệm
Cào Cào dậm chân gào khóc nhớ Tô Hoài
Giữa hạ buồn mưa buốt vạt ngô khoai.
Đêm Xóm Nghèo hiu hắt ngọn đèn vàng nghe tiếc nhớ khôn nguôi
Lão Vối ngủ yên bỗng giật mình rung trang sách cũ
Thương nỗi tình đau Vợ Chồng A Phủ
O Chuột bùi ngùi
Xóm Giếng buồn xo
Phủ Hoài Đức mặc trầm
Dòng...
TÔI ĐIẾU TÔI
TÔI ĐIẾU TÔI
Hỡi ôi!
Thu về bụi nắng tủi giăng sầu
Hạ thoát mắt sương buồn giã biệt
Ngó sen lưu luyến ngậm thân đau
Ta người loay hoay cầm sanh diệt
Nhớ linh xưa!
Cha Mẹ hội ngộ cho riêng một hình hài
Anh em tương phùng tặng chung bầu khí huyết
Từ đâu rớt tới trụ bờ Ô lâu
Ở mô đến đây găm triền đất Việt..!?
Trần trụi thay!
Sanh ra gặp lúc bè phái như đĩa, bầy hầy quảng bá chém đâm...
MẶT ĐƯỜNG THẤT VỌNG
MẶT ĐƯỜNG THẤT VỌNG
Máu thì đỏ mà tâm hồn đen kịt
Có chèo lái nổi tương lai Đất Nước không?
(Dựa theo chương Tuổi trẻ không yên)
Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong cái ngày xa xưa "cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan" mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ mẹ chẳng muốn ăn vì nghẹn ngào uất ức
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết chế riễu bọn vua quan bạo tàn...
PHIẾM KHỈ PHÚ
PHIẾM KHỈ PHÚ
Tiễn biệt cụ Dê;
Nghinh chào anh Khỉ.
Mừng năm mới, kẻ kẻ tươi vui;
Đón Xuân sang, người người hoan hỷ.
Lai rai nhấm nháp:
Hương vị Tết, lắm thú mê say;
Chuyện chàng Thân, muôn màu thú vị.
Hẳn tài cán lắm, mới ngồi chung chiếu lão “Ba Mươi”;
Chắc công lao nhiều, nên đứng sánh vai hàng“thập nhị” ?.(1)
Khỉ nào ai có lạ:
Cả hàng cả họ trèo cây đu nhánh, kẻ kẻ giỏi giang;
Toàn quyến toàn gia bắt chí...
VĂN TẾ HAI BÀ TRƯNG
VĂN TẾ HAI BÀ TRƯNG
Hỡi ôi!
Nợ nước thù nhà,
Tình em nghĩa chị,
Lằn tên đạn chuyển rung trời đất;
Quyết ra tay trừ sạch lũ tham tàn;
Chéo yếm khăn đùm, bao bọc non sông,
Dầu thất bại cũng nên trang nghĩa khí,
Nhớ hai Bà xưa:
Một gái kiên trinh,
Dáng người hùng vĩ,
Trên tay đủ lối côn quyền;
Trong bụng chứa đầy mưu trí;
Dòng dõi vốn Rồng Tiên xuất thế; sanh nhằm cửa Trương Công.
Lứa đôi nhờ tơ nguyệt se duyên, gá...
Luyện thiết kế Web





Dịch Anh-Việt

Các ý kiến mới nhất